Đoạn diễn văn đi vào lịch sử của cố Thủ Tưởng Singapore – Lý Quang Diệu

0
60
Ly-Quang-Dieu-topshowsontv
Vị thủ tướng có ảnh hướng lớn nhất tới Singapore

Ông Lý Quang Diệu – nguyên cố Thủ Tướng nước Cộng Hòa Singapore. Ông được xem là vị thủ tướng có ảnh hưởng lớn nhất tới quốc đảo này.

Đây là một trong những bài diễn văn huyền thoại nhất của Lý Quang Diệu, thủ tướng Cộng Hòa Singapore. Được tiến hành dưới làn mưa dầm ướt đẫm vào giai đoạn tranh cử năm 1980, tại quảng trường Fullerton, Singapore, lúc này Singapore đang trong giai đoạn bứt phá thành một trong những cường quốc kinh tế trên thế giới.

Không chỉ là những bài học về thái độ để lãnh đạo, lời khuyên về giáo dục… Bài diễn văn Fullerton 1980 còn là tiêu biểu cho phong thái đanh thép, rắn rỏi và cương quyết của thủ tướng Lý.

Hãy theo dõi, suy ngẫm và chia sẻ để thấy một hình tượng lãnh đạo của một thể chế tiêu biểu mà chúng ta có thể có và sẽ có trong tương lai:

“Chúng ta sẽ làm được và không cần ai giúp hết. Từ bác sĩ Lý, Jeyaretnam hay ông Chiam. Họ không giúp chúng ta làm những việc này chút nào cả MÀ CHÍNH LÀ CÁC BẠN. Để tôi nói cho các bạn biết phải làm gì, các bạn phải tìm hiểu những người trẻ này, bạn phải hiểu họ, họ phải hiểu bạn và phải liên kết được với nhau và xây dựng thêm trên nền tảng những gì chúng ta đang có. Nếu không thì mọi thứ sẽ hỏng hết, tài sản của bạn sẽ trở nên vô giá trị. Các bạn sẽ mất đi sự ổn định, mất đi các dịch vụ vệ sinh thường kì, mất các dịch vụ hàng đầu, mất hệ thống làm sạch nước… Chúng ta là thành phố suy nhất trên thế giới, nơi mà mọi thùng chứa rác đều được làm sạch mỗi ngày, trong suốt 365 ngày một năm. Đó là một thành tựu xứng đáng. Và chúng ta sẽ giữ nó như vậy. Nếu không thì thành phố xanh, thành phố trong mơ của các bạn sẽ bốc mùi, sẽ trở nên hôi thối.

Giờ làm thế nào để chúng ta đạt được mức độ tiếp theo? Và tôi nói là nó sẽ còn khó hơn nữa đấy. Khi chúng ta vừa bắt đầu chúng ta có một dân tộc đói kém. Bây giờ thì không. Kế tiếp, bước nhảy tiếp theo là sự thay đổi về chất lượng. Đó không còn chỉ là việc tạo ra việc làm. Đó là phải đào tạo mọi người để làm được những việc đòi hỏi trình độ cao. Nơi mà bạn sử dụng nhiều chuyên viên, nhiều kĩ sư hơn là công nhân tay nghề, và nhiều công nhân tay nghề hơn là lao động phổ thông. Rồi bạn tiến lên, rồi mọi người đều tiến lên. Từ không được đào tạo lên bán chuyên, từ bán chuyên lên lành nghề. Từ lành nghề lên kỹ thuật viên, từ kỹ thuật viên lên giám sát, từ giám sát lên kỹ sư, từ kỹ sư lên quản lí, từ quản lí lên giám đốc. Một quá trình khá là dài, 10-15 năm. Đó là lý do tại sao các trường đại học, các cơ sở đào tạo, cả hệ thống giáo dục lại trở nên thiết yếu. Từ ngữ rất đơn giản, nó được gọi là “năng suất”. Năng suất là khả năng kết hợp giữa con người và máy móc để tạo ra nhiều sản phẩm hơn. Nhiều sản phẩm chất lượng cao, vượt trội hơn những người khác hay bất kì nhóm nào khác có thể làm. Và đó là sự hợp tác chứ không phải đối lập. Và đó là cái mà những đội ngũ trẻ tuổi này phải đạt được. Sau kì bầu cử này, những việc mà tôi muốn làm, nhưng sẽ không hoàn thành, mà những người trẻ phải làm, đó là xây dựng những mối quan hệ sao cho người lao động, giám sát, quản lí, giám đốc gắn bó với nhau thành một khối như vậy. Họ giúp đỡ nhau và giúp đỡ cho công ty.

Tới những năm 90 thì tôi đã quá già rồi, thậm chí tới cuối thập niên 80, không thể xuống trực tiếp những nhà máy để giải quyết việc gì. Đọc báo cáo và trực tiếp xem tình hình là hai thứ hoàn toàn khác nhau. Xem trên TV thì tốt hơn đôi chút, nhưng vẫn không bằng trực tiếp gặp gỡ.

Tôi có thể cho các bạn biết, khi tôi gặp các phi công SIA (Hàng không Singapore) đang đình công, tôi không nhìn họ qua TV, tôi gặp mặt đối mặt. Cách nhau một cái bạn 1,5m để họ có thể nhìn thấy tôi còn đủ cường tráng, để điều hành chiến dịch, để đánh tay đôi với họ không? Xem liệu có đáng để đấu tay đôi với tôi không? Tôi đã cho họ hai lựa chọn, hoặc là họ ngưng trò doạ dẫm này đi. Đúng vậy đấy, họ khiến SIA lâm vào khủng hoảng, ngưng trệ dịch vụ, hủy hoại danh tiếng tập đoàn, làm mất hàng triệu đô la tiền quảng cáo và thương mại bị thiệt hại chỉ trong vòng hai tuần. Tôi cho họ lựa chọn. Cứ tiếp tục trò này đi, và tôi với mọi quyền hành được cho phép, cùng toàn bộ người dân Singapore sẽ dạy cho họ bài học mà bạn sẽ không thể nào quên, và tôi sẵn sàng xây dựng lại mọi thứ từ đầu. Hoặc là ngưng đình công đi, quay lại làm việc, phục hồi lại kỉ luật, và dùng lí lẽ để tranh luận về trường hợp của các bạn. Mất 65 phút, và họ quyết định rằng: “Được rồi, không đáng phải đấu nhau”. Tại sao? Bởi vì học biết rằng họ sẽ thua. Bởi vì họ biết tôi đã chuẩn bị để nghiền nát ngành hàng không và rồi khiến nó hoạt động lại từ đầu mà không cần đến họ. Và có một điều không cần tranh cãi, là bất kì ai điều hành Singapore đều phải có tố chất thép đó trong người. Hoặc là từ bỏ nó đi. Đây không phải là một ván bài, đây là cuộc sống của anh và tôi. Tôi đã dành cả cuộc đời gây dựng nên đất nước này. Và miễn là tôi còn giữ quyền lãnh đạo, thì không có ai có thể đánh sụp nó.”

Nguồn video: Channel Newasia

Vietsub by Lịch sử hiện đại: Chiến tranh và cách mạng

BÌNH LUẬN

Hãy nhập nội dung bình luận
Hãy nhập tên của bạn