Tạm biệt Rooney! Tạm biệt quỷ đầu đàn của Manchester United

0
533
Tạm biệt quỷ đầu đàn - tạm biệt rooney

 

Chúng nó sắp cướp mất thằng bé của con mẹ ạ, chúng nó đang cướp lấy thằng bé”, một người đàn ông lớn tuổi, sụt sùi, nói chuyện với mẹ qua điện thoại. Ông ta vừa nói vừa khóc, như thể đứa con trai ông yêu quý nhất sắp bị bắt cóc vậy.

Người đàn ông đứng tuổi ấy chính là Bill Kenwright – chủ tịch Everton, và chẳng có một vụ bắt cóc nào cả. Tháng 8 năm 2004, Manchester United đàng hoàng gõ cửa đội chủ sân Goodison Park và hỏi mua một cậu nhóc 18 tuổi người vùng Merseyside. Chẳng mấy chốc, thương vụ hoàn thành.

Ấy vậy mà những giọt nước mắt vẫn lăn dài trên má người đàn ông quyền lực nhất Goodison Park. Ông khóc bởi ông biết mình vừa mất đi một trong những tài năng lớn nhất mà đội bóng từng sản sinh ra. Ông khóc bởi đội bóng vừa mất đi chân sút đã xé lưới Arsenal, chấm dứt chuỗi 30 trận bất bại của Pháo Thủ, mất đi cái tên đã ghi tới 4 bàn trong lần đầu tham dự một kì Euro.

Tất cả những thành tích trên được cậu nhóc ấy xác lập khi chỉ vừa qua tuổi 18. Chừng đó đã là quá đủ để anh có tấm vé đến với đội bóng thành công nhất kỷ nguyên Premier League lúc bấy giờ. Wayne Rooney, gia nhập Manchester United năm 2004 với mức phí 30 triệu bảng – kỷ lục với một cầu thủ tuổi teen. Anh ra đi, bỏ lại 67 trận đấu và 15 bàn thắng ghi được cho Everton.

quydomanhmenhat

Tài năng của Wayne Rooney có lẽ không phải bàn cãi. Trong 13 năm cống hiến cho Quỷ đỏ, anh đã ghi tới 253 bàn cho đội chủ sân Old Trafford và trở thành chân sút số một trong lịch sử đội bóng. Tuy vậy, bàn thắng không phải thứ duy nhất người hâm mộ nhớ, yêu và tiếc nuối khi anh không còn khoác trên mình màu áo đỏ.

Tinh thần chiến đấu mới là thứ để người ta nhớ về anh. Những ai xem Rooney đã lâu vẫn thường quen với những cú tắc bóng dữ dội hiếm thấy ở một tiền đạo, những lần chạy thục mạng từ vòng cấm địa đối thủ về khung thành đội nhà chỉ để cản một pha phản công. Và cả những lần phi thân lãnh trọn có sút hay nguyên gầm giầy chỉ để bảo vệ khung thành đội nhà.

toiyeubongda.topshows

“Bạn có thể thấy lửa trong mắt Rooney. Chính ngọn lửa ấy đã khiến anh ấy trở thành người giỏi nhất trong những người giỏi nhất”, Lionel Messi, chủ nhân của 5 danh hiệu Quả bóng vàng đã nói như vậy. Quả thực, Rooney luôn ra sân với ngọn lửa chiến đấu hừng hực, với tâm thế của một kẻ sắp được chơi trận bóng cuối cùng trong cuộc đời.

Điều đó khiến Rooney như hóa điên khi ra sân. Cristiano Ronaldo từng gọi anh là Pitbull – giống chó luôn tràn đầy năng lượng và sẵn sàng chiến đấu đến chết khi chủ nó yêu cầu: “Anh ấy mạnh mẽ tới mức tôi phải gọi anh ấy là Pitbull. Sức mạnh của anh ấy nằm ở cả thể chất và tinh thần. Anh ấy không bao giờ dừng lại”.

thanhconglachamchi

Ngọn lửa nhiệt huyết không cho phép Rooney chùn bước. Anh luôn muốn được thi đấu, thậm chí ra sân và đá đến chết thì thôi. Không ít lần anh nén đau chỉ để được ra sân cho Quỷ đỏ. Lượt về UEFA Champions League với Bayern Munich năm 2010, Rooney tưởng như không thể thi đấu khi đã lật cổ chân ở trận lượt đi. Nhưng người ta vẫn thấy anh xỏ giày, cùng đồng đội chiến đấu trong một đêm buồn ở Nhà hát để rồi chính anh cũng không chịu được nữa khi cơn đau lên đến đỉnh điểm. Tháng 9 năm 2013, anh bị một vết rách rất lớn trên đầu và phải khâu 10 mũi, nhưng vẫn tìm mọi cách và thậm chí quấn lên một miếng băng xấu xí chỉ để được ra sân cho Quỷ đỏ.

Nhưng Rooney là vậy. Anh không phải là mẫu người biết tính toán cho ngày mai. Rooney sống cảm xúc, và anh chỉ cần được hạnh phúc với hiện tại, chỉ cần được ra sân thi đấu bất chấp mọi thứ. Bởi “tôi yêu bóng đá, bóng đá chính là cuộc đời tôi. Tôi sẽ chẳng bao giờ quan tâm đến bất cứ thứ gì khác”.

treconhat

Nhưng cũng chính vì sống cảm xúc mà đôi khi người ta thấy Rooney như một đứa bé thiếu đi sự chín chắn của một người đàn ông. Nhìn lại sự nghiệp của Rooney, đôi khi những bàn thắng không đáng nhớ bằng những lần anh tỏ ra cáu kỉnh và thiếu suy nghĩ.

nhungtoithimuonchoitatca

Lần đầu tiên người ta thấy một Rooney rất trẻ con là năm 2006, tứ kết World Cup trên đất Đức. Tuyển Anh khi ấy đang hòa trước Bồ Đào Nha và có thế trận không đến nỗi thì bỗng dưng Rooney bị đuổi khi mà không ai hiểu điều gì vừa xảy ra. Trong một phút bốc đồng (và có lẽ đã bị khiêu khích từ trước), Rooney đã chẳng suy nghĩ mà tặng cho Ricardo Carvalho một pha đạp bóng. Anh rời sân và để lại tuyển Anh sau đó thất bại trước người Bồ ở loạt đấu súng.

nguoitranmatthit

Đây chỉ là một trong số rất nhiều lần Rooney tỏ ra nóng nảy, bực tức và thiếu suy nghĩ. Tháng 3 năm 2009, MU thua Fulham và Rooney ném thắng một quả bóng vào trọng tài Phil Dowd. Tháng 4 năm 2011, MU phải vất vả mới thắng được West Ham 3-2. Rooney ghi bàn quyết định và anh đã không thể kiểm soát được mình mà tuôn một tràng chửi thề vào ống kính máy quay trên sân. Kết quả sau những lần “trẻ con” ấy đương nhiên là những án phạt rất nặng.

Nhưng nó chẳng phải là điều khiến Rooney bận tâm. Trong suy nghĩ của mình, Rooney ghét nhất là thua cuộc. Bởi vậy, anh luôn nỗ lực hết mình để chiến thắng bằng mọi giá. Và như một đứa bé đã làm mọi cách nhưng vẫn không xin được kẹo, không được mua đồ chơi; Rooney cáu kỉnh, bực tức và hờn dỗi khi anh đã cố gắng nhưng kết quả vẫn là thất bại cho đội nhà.

Nghe thì có vẻ vô lý, nhưng có lẽ đây chính là thứ mà người hâm mộ muốn thấy nhất ở Rooney trong vài năm trở lại đây. Sau những scandal, Rooney chứng tỏ anh là một người trưởng thành hơn, điềm đạm hơn trên sân bóng. Những pha phản ứng trọng tài hay những lần chơi xấu đối phương của Rooney giảm đi thấy rõ, cùng với đó là thành tích dần đi xuống của MU.

Một Rooney-đàn-ông đã thế chỗ của Rooney-trẻ-con, để rồi người ta phải ước rằng giá như Rooney máu như xưa, Rooney nhiệt như xưa và Rooney điên như xưa để giúp MU máu lửa như ngày trước, điên rồ như ngày trước.

Old Trafford mãi là nhà
Nhưng những điều ước ấy đã mãi mãi không bao giờ trở thành hiện thực. Ngày 9/7 năm 2017, Rooney chính thức trở về mái nhà xưa Everton và chấm dứt quãng thời gian 13 năm cống hiến cho MU.
Sự ra đi của Rooney là điều đã được báo trước. Trong những năm cuối ở Old Trafford, Rooney gần như không đóng góp được gì vào thành tích chung của MU. Trong 3 mùa giải cuối cùng tại Manchester, Rooney chỉ ghi được 25 bàn tại Premier League, tức là chưa bằng thành tích của chính anh trong mùa giải tốt nhất của mình (27 bàn). Hơn hết, người ta cảm nhận được sức ì trên đôi chân Rooney.

toi chi muon ghi ban o moi tran dau

Những pha đỡ bóng của Rooney ngày một nảy xa hơn, những pha qua người ngày một ít đi, những đường chuyển chẳng còn chuẩn xác và đau đớn hơn là những cơ hội ngon ăn bị bỏ lỡ ngày một nhiều. Bên cạnh đó, những đợt tấn công như chậm lại khi qua chân anh. Xem Rooney đá, người ta phải dành cho anh những tiếng thở dài. Không phải vì thất vọng với Rooney mà bởi tiếc nuối cho chính anh.

Tiếc nuối bởi lẽ anh đã có thể hay hơn nữa. Cristiano Ronaldo, xuất phát điểm thấp hơn Rooney và giờ đây anh chuẩn bị giành Quả bóng vàng thứ 5 trong sự nghiệp. Ở tuổi 32, lẽ ra Rooney vẫn còn có thể giữ mình ở phong độ đỉnh cao như người đồng đội cũ hoặc ít nhất như những gì mà Giggs, Scholes từng làm.

Và tiếc nuối bởi lẽ, anh đáng ra có thể cống hiến thêm nhiều năm nữa cho MU và rồi giải nghệ tại đây như những huyền thoại khác đã làm. Sao không tiếc nuối cho được khi không thể đi đến cuối con đường với người mình yêu, và rồi nhìn anh thuộc về kẻ khác ở những thời khắc cuối cùng.

ban thang, kien tao cua rooney
Những bàn thắng, kiến tao của Rooney cho Mu

Nhưng cuộc sống là vậy, vốn không trọn vẹn. Xét theo lý trí, MU và Rooney chia tay là điều dễ hiểu. Như một doanh nghiệp thuê công nhân, khi anh không còn đóng góp được gì cho doanh nghiệp thì việc chấm dứt hợp đồng là lẽ đương nhiên. MU giờ là một doanh nghiệp đúng nghĩa, và cần những công nhân khỏe hơn, trẻ hơn và đau buồn ở chỗ là phải “hữu dụng” hơn Rooney cho những mục tiêu sắp tới.

Trở về Everton, do đó là điều tốt cho cả MU và Rooney. Ngay khi hợp đồng được kí kết, Everton đã đưa ra dòng thông báo “Wayne Rooney đã trở về nhà”. Tuy vậy, chẳng có ai đồng tình với quan điểm này.

Không, Everton không thể là nhà của Rooney được. Đó phải là Manchester United, phải là Old Trafford. Nhà của anh phải là nơi chứng kiến anh những năm tháng thăng trầm trong cuộc đời Rooney, phải là nơi anh thể hiện những gì sâu thẳm nhất, nội tâm nhất trong con người mình. Nhà phải là nơi…

dong gop cua Rooney
Những danh hiệu Rooney có được cùng Mu trong 13 năm gắn bó.

Đó là nơi chứng kiến những khoảnh khắc không thể nào quên trong cuộc đời Rooney. Là cú hat-trick siêu hạng anh ghi được trong ngày ra mắt đội bóng, trước Fernebahce, là cú nã đại bác thần sầu vào lưới Newcastle, là pha xe đạp chổng ngược “thần thánh” xé lưới Man City. Đó còn là nơi chứng kiến Rooney thống trị nước Anh hết lần này đến lần khác, chứng kiến anh bước lên đỉnh châu Âu đầy vinh quang.

Và nhà, Manchester United, cũng là nơi chứng kiến cậu bé Wayne Rooney trưởng thành, trở thành một người đàn ông thực sự, điềm đạm, chín chắn, rồi lấy vợ, sinh con. Nơi đây cũng có những người hết lòng yêu thương anh, cổ vũ anh mỗi khi bước ra sân, cầu nguyện cho anh mỗi lần anh chấn thương. Họ vẫn hô vang tên anh mỗi cuối tuần, vẫn che chở anh trước sóng gió. Và quan trọng hơn, họ rơi nước mắt khi anh không còn ở đây nữa.

Vậy thì, một nơi có tất cả những điều trên, có phải đó chính là ngôi nhà mà ai cũng ao ước có được? Đúng vậy, Manchester United mới là nhà của anh, Old Trafford mới là nơi anh ở.

Nơi đây đã, đang và sẽ mãi là nhà của anh, Rooney!

 

-Nguồn: news.zing.vn

BÌNH LUẬN

Hãy nhập nội dung bình luận
Hãy nhập tên của bạn